149%.
Đó là mức tăng trưởng lợi nhuận Q1/2025 của GVR so với cùng kỳ. Con số này không đến từ một thương vụ M&A đình đám hay một sản phẩm đột phá. Nó đến từ thứ đơn giản nhất: giá cao su tăng 18%.
Tôi thường nghĩ về GVR như một ông lão ngồi trên đống vàng nhưng không biết cách tiêu. Hàng trăm nghìn hecta đất cao su trải dài từ Bình Dương đến Tây Nguyên - quỹ đất mà bất kỳ ông lớn bất động sản nào cũng phải thèm muốn. Nhưng suốt nhiều năm, tập đoàn này cứ lặng lẽ thu hoạch mủ, chia cổ tức đều đặn, và để thị trường quên mất mình tồn tại.
Giờ thì khác.
Chu kỳ hàng hóa gõ cửa
Giá cao su tự nhiên đang ở pha tăng của chu kỳ. Không phải tôi nói, mà là thị trường TOCOM và SHFE đang phản ánh điều đó. Khi giá đầu ra tăng 18% mà chi phí đầu vào gần như cố định (cây cao su đã trồng, công nhân vẫn thế), toàn bộ phần tăng thêm chảy thẳng vào lợi nhuận.
Đây là đòn bẩy kinh doanh ở dạng thuần khiết nhất.
Doanh thu Q1/2025 đạt 5.700 tỷ đồng, tăng 24% so với cùng kỳ. Nhưng lợi nhuận sau thuế nhảy vọt lên 1.200 tỷ - tăng gấp 2,5 lần. Biên lợi nhuận mở rộng tự nhiên mà không cần làm gì thêm. Đối với một tập đoàn nhà nước vốn nổi tiếng chậm chạp, đây là điều hiếm thấy.
Tất nhiên, chu kỳ hàng hóa có lên thì có xuống. Ai mua GVR hôm nay vì giá cao su tăng cần hiểu rằng: khi giá đảo chiều, lợi nhuận sẽ co lại nhanh như cách nó đã nở ra.
Kho báu nằm dưới chân
Nhưng nếu chỉ có cao su, GVR đã không đáng để bàn.
Điều khiến tôi quan tâm hơn là quỹ đất. Hàng trăm nghìn hecta đất cao su đang dần được chuyển đổi sang khu công nghiệp. VSIP, Nam Tân Uyên - những cái tên quen thuộc trong làng BĐS công nghiệp - đều có dấu chân của GVR.
Hãy nghĩ về điều này: Việt Nam đang là điểm đến FDI hàng đầu Đông Nam Á. Các tập đoàn đa quốc gia cần đất xây nhà máy. Và GVR đang ngồi trên nguồn cung đất lớn nhất cả nước, với chi phí sở hữu gần như bằng không (đất được giao từ thời bao cấp).
Đây là lợi thế cạnh tranh mà không ai có thể sao chép. PHR, DPR - các công ty con của GVR - cũng có đất, nhưng quy mô nhỏ hơn nhiều. Còn các ông lớn BĐS KCN như Becamex hay Sonadezi phải đi mua đất với giá thị trường.
Vấn đề là: chuyển đổi đất ở Việt Nam không bao giờ nhanh. Pháp lý, quy hoạch, phê duyệt - mỗi bước có thể mất vài năm. Nhiều nhà đầu tư đã mua GVR từ 2020 với kỳ vọng này, và vẫn đang chờ.
Ai đang nắm giữ?
GVR là tập đoàn nhà nước. Điều này có nghĩa cổ đông chi phối không thay đổi, và bạn không cần lo lắng về việc ai đó bán tháo.
Nhưng nó cũng có nghĩa: quản trị doanh nghiệp không phải ưu tiên số một. Hiệu quả sử dụng vốn thấp. Quyết định kinh doanh đôi khi phục vụ mục tiêu chính trị hơn là lợi nhuận cổ đông.
Thanh khoản thì không thiếu - GVR nằm trong rổ VN30. Nhưng tôi không tìm thấy giao dịch nội bộ đáng chú ý nào gần đây. Ban lãnh đạo không mua vào, cũng không bán ra. Họ đang chờ đợi điều gì đó, hay đơn giản là không quan tâm đến giá cổ phiếu?
Hai kịch bản
Nếu giá cao su duy trì ở mức cao và pháp lý chuyển đổi đất được đẩy nhanh, GVR sẽ trở thành câu chuyện "hai động cơ" hoàn hảo: lợi nhuận ngắn hạn bùng nổ, định giá dài hạn được nâng lên nhờ tài sản đất.
Với mức tăng trưởng 149%, P/E forward của GVR đang rẻ đi nhanh chóng. Nếu Q2/2025 tiếp tục tăng trên 50%, thị trường sẽ buộc phải định giá lại.
Nhưng nếu giá cao su hạ nhiệt và pháp lý tiếp tục đóng băng? GVR sẽ trở lại là "xác chết khổng lồ" - tập đoàn với hiệu quả sử dụng vốn thấp, ngồi trên đống tài sản không sinh lời.
Tôi không biết kịch bản nào sẽ xảy ra. Nhưng tôi biết điều này: những người mua GVR cần kiên nhẫn đo bằng năm, không phải tháng. Giống như việc mua đất Thủ Thiêm năm 2010 - ai cũng biết sẽ lên, nhưng mấy ai chờ được 15 năm?
Điều tôi sẽ theo dõi quý tới: liệu KQKD Q2/2025 có duy trì đà tăng trưởng, và quan trọng hơn, liệu có văn bản phê duyệt quy hoạch mới nào từ Bình Dương hay Bình Phước không. Đó mới là những tín hiệu thực sự.