8%. Nếu tôi phải chọn một con số để nhớ về LCG ở Q4/2025, đó là biên lợi nhuận gộp 8% — giảm từ 15.2% của Q4/2024.
Nghe có vẻ “kỹ thuật”, nhưng nó giống như việc bạn thấy một quán ăn doanh thu tăng, khách đông hơn, rồi bước vào bếp và nhận ra phần thịt đã bị cắt mỏng đi một nửa. Quán vẫn bán được. Nhưng mỗi suất bán ra để lại ít tiền hơn.
Nghịch lý của LCG nằm ở đây: báo cáo cho bạn cảm giác turnaround vì lợi nhuận tăng mạnh, nhưng chính lúc lợi nhuận “đẹp” hơn, câu hỏi về chất lượng lại trở nên khó chịu hơn.
Doanh thu Q4/2025 đạt 1,276.2 tỷ, tăng 15.2% YoY. LNST đạt 59.6 tỷ, tăng 130.1% YoY. Con số này đủ để khiến nhiều người đổi giọng: từ “lẹt đẹt” sang “đã qua đáy”.
Nhưng 8% cũng đủ để kéo bạn trở lại mặt đất.
Lợi nhuận tăng, nhưng phần “cốt lõi” có đang mỏng đi?
Tôi không phủ nhận cú hồi về lợi nhuận. Trong ngành xây dựng hạ tầng, tăng trưởng doanh thu theo quý không phải lúc nào cũng dễ: phụ thuộc nghiệm thu, thủ tục, nhịp giải ngân, rồi cả chuyện vật liệu và điều khoản hợp đồng.
Vấn đề là: LNST Q4/2025 không chỉ đi lên nhờ hoạt động chính.
Một chi tiết đáng nhớ là “lợi nhuận khác” Q4/2025 lên tới 28.0 tỷ, trong khi Q4/2024 chỉ 0.5 tỷ. Cùng lúc đó, “lợi nhuận tài chính” vẫn âm, -16.7 tỷ. Nghĩa là phần chi phí vốn (hoặc cấu phần tài chính) chưa hề dễ thở hơn, thậm chí vẫn kéo ngược kết quả.
Tôi thường nhìn những cú turnaround theo cách hơi phũ: nếu doanh nghiệp thật sự khỏe lại, bạn sẽ thấy sự cải thiện ở những thứ lặp đi lặp lại. Doanh thu ổn hơn. Biên lợi nhuận giữ được. Chi phí vốn bớt cắn. Dòng tiền bớt căng.
Còn nếu lợi nhuận nhảy vọt nhờ một khoản “khác”, câu chuyện chuyển thành câu hỏi xác suất: khoản đó có lặp lại không, hay chỉ là một lần?
LCG hiện nằm đúng giữa ngã ba đó. Q4 đẹp, nhưng không đủ dữ kiện để kết luận “đã qua cơn đau”.
8% biên gộp: cái giá của backlog và cuộc chơi nhà thầu
Xây dựng hạ tầng là cuộc chơi mà đôi khi bạn thắng thầu bằng… việc chấp nhận biên thấp, rồi hy vọng quản trị thi công tốt để không lỗ. Biên gộp vì thế là thứ nói thật hơn nhiều khẩu hiệu.
Biên gộp Q4/2025 của LCG rơi về 8% (từ 15.2% YoY). Đây không phải kiểu co lại “một chút”. Đây là kiểu co khiến toàn bộ bài toán lợi nhuận trở nên mong manh: chỉ cần trượt tiến độ, tăng giá vốn, hoặc phát sinh chi phí dự án là phần lời mỏng này bốc hơi nhanh.
Điểm khiến tôi lăn tăn không chỉ là biên thấp, mà là sự kết hợp “biên thấp + tài chính âm”. Một doanh nghiệp nhà thầu thường cần vốn lưu động lớn. Nếu chi phí vốn cao, lợi nhuận bị bào mòn lần hai: vừa mỏng ở công trường, vừa mỏng ở bàn lãi vay.
LCG có lợi thế là một nhà thầu với danh mục thi công đa dạng (giao thông, thủy lợi, thủy điện, cảng, đường dây & trạm…). Nhưng “moat” trong ngành này hiếm khi là hào sâu. Nó giống kỹ năng đi đường dài: quản trị dự án, kỷ luật chi phí, thu hồi công nợ, và khả năng giữ nhịp backlog.
Moat bền hay không, đôi khi chỉ cần nhìn 1-2 năm biên gộp là thấy.
Nếu 8% chỉ là một quý do mix dự án hoặc ghi nhận khác thường, thị trường sẽ bỏ qua. Nhưng nếu 8% là “mặt bằng mới” vì cạnh tranh thầu ngày càng gắt, thì cú turnaround lợi nhuận Q4/2025 có thể là đoạn nhạc cao trào… trước khi phim quay lại màu xám.
Ai đang tin câu chuyện, và LCG đứng đâu so với đối thủ?
Dữ liệu giao dịch nội bộ gần đây không ghi nhận thương vụ mua/bán đáng chú ý. Với tôi, “không có gì” đôi khi cũng là một tín hiệu: turnaround thật thường kéo theo sự tự tin thể hiện bằng hành động, dù nhỏ. Ở đây, ta chưa thấy.
Bù lại, có một dòng tiền đáng để liếc qua: khối ngoại mua ròng khoảng 14.10 tỷ trong 1 tháng gần nhất (theo giá trị). Tôi không thần thánh hóa khối ngoại. Nhưng trong một cổ phiếu thanh khoản ổn, dòng tiền mua ròng có thể tạo “lớp đệm tâm lý” ngắn hạn, nhất là khi câu chuyện lợi nhuận vừa được tô lại.
Thanh khoản của LCG cũng đủ để dòng tiền ra vào không quá khó chịu: khối lượng giao dịch bình quân 10 phiên khoảng 2.07 triệu cp/phiên, tương đương turnover xấp xỉ 1%/phiên trên 206.6 triệu cp lưu hành. Điều này khiến LCG “dễ chơi” hơn nhiều doanh nghiệp xây dựng nhỏ, nhưng đồng thời cũng làm cổ phiếu nhạy hơn với kỳ vọng đám đông: tin tốt thì kéo nhanh, tin xấu thì rơi gọn.
Còn so với đối thủ? LCG đang ở cùng sân với các cái tên như C4G, HHV, CTD, FCN — mỗi bên có thế mạnh riêng (hạ tầng, BOT/đầu tư vận hành, tổng thầu dân dụng, nền móng…). Khi cạnh tranh là cuộc chơi giành dự án, biên lợi nhuận thường là nơi bị đem ra thương lượng đầu tiên. Và 8% của LCG ở Q4/2025 là một lời nhắc: có thể công việc vẫn nhiều, nhưng tiền để lại trên mỗi đồng doanh thu đang ít đi.
Vậy catalyst thật sự của LCG trong các quý tới không phải “có thêm doanh thu hay không”. Mà là: biên gộp có hồi lên trên 10% không, “lợi nhuận khác” đến từ đâu và có lặp lại không, và khoản âm ở phần tài chính có thu hẹp không.
Nếu ba thứ đó cải thiện đồng thời, turnaround sẽ có xương sống. Nếu không, Q4/2025 chỉ là một quý đẹp vì đúng thời điểm.
Điều trớ trêu của đầu tư là: bạn có thể đúng về hướng đi (lợi nhuận tăng), nhưng vẫn thua vì bạn nhầm về chất (lợi nhuận đến từ đâu). LCG đang bắt nhà đầu tư chọn một kiểu niềm tin: tin vào “đà hồi phục”, hay tin vào “độ bền của biên”.
Tôi sẽ không nhìn giá để đo câu chuyện này. Tôi sẽ nhìn lại đúng con số mở bài: 8%. Quý tới, nó là 9-10% hay vẫn quanh 8%? Và “lợi nhuận khác” còn xuất hiện theo cách tương tự không? Câu hỏi thực sự: bạn đang đặt cược vào năng lực thi công của LCG, hay đang đặt cược vào một dòng “khác” có thể biến mất bất cứ lúc nào?